
| |||||||
| - Register to member for remove all ads. |
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools |
|
#1
| ||||
| ||||
| ... *Tự dưng... hôm nay nghe bài này... lại thấy nhiều cảm xúc... -Quá khứ không thể thay đổi- -Nhưng tương lai thì hoàn toàn có thể- -Sống để đi tới tương lai chứ không phải sống để nhìn lại quá khứ!!!- ... Gửi lời này đến ai đó... ...
Lyrics: Love To Be Loved By You - Marc Terenzi I can't believe I'm standing here Been waiting for so many years and Today I found the queen to reign my heart. You changed my life so patiently And turned it into something good and real I feel just like I felt in all my dreams. There are questions hard to answer, can't you see... Baby, tell me how can I tell you That I love you more than life? Show me how can I show you That I'm blinded by your light. When you touch me, I can touch you To find out the dream is true. I love to be loved by you. You're looking kinda scared right now, You're waiting for the wedding vows. But I don't know if my tongue's able to talk Your beauty is just blinding me, Like sunbeams on a summer stream And I gotta close my eyes to protect me. Can you take my hand and lead me from here please? Yeah,yeah Baby, tell me how can I tell you That I love you more than life? Show me how can I show you That I'm blinded by your light. When you touch me I can touch you To find out the dream is true. I love to be loved- I need to be loved - I love to be loved by you. I know they're gonna say Our love's not strong enough to last forever. And I know they're gonna say that we'll give up Because of heavy weather. But how can they understand That our love is just heaven-sent, We keep on going on and on Cause this is where we both belong. Baby, tell me how can I tell you That I love you more than life? Show me how can I show you That I'm blinded by your light. When you touch me I can touch you To find out the dream is true You I love to be loved I need, yes I need to be loved I love to be loved by you. Yes, I love to be loved by you./
__________________ ![]() |
|
#2
| ||||
| ||||
| ... Con người ai cũng thế, qua rồi mới muốn quay lại, đánh mất rồi mới hối tiếc, bởi vậy mà mới có những từ "giá như", "ước gì"... Là người ngoài nên ko biết nhận xét gì, chỉ là, những ai tự nhận mình ngu thì không hề ngu Chuyện tình của 1 thằng ngu Đây là một câu truyện có thật, thật 100% và không có bất kì sự giả dối nào trong câu truyện mà tôi sắp kể dưới đây. Câu truyện nói vể 1 tình yêu của tôi, tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ tôi kể chuyện này cho ai khác biết, nhưng giờ đây thì khác, tôi muốn cho cả cái thế giới này biết. Tôi muốn cho tất cả mọi người biết rằng “ tôi là 1 thằng ngu”. Tôi là 1 thằng lười nhắt, xấu xí, lại rất mải chơi nữa đặc biệt là chơi game. Cũng chính vì chơi game mà tôi đã đánh mất quá nhiều. đánh mất thời gian, đánh mất tuổi trẻ, đánh mất cả sự nghiệp lẫn tương lai và nhất là đánh mất những tháng ngày tươi đẹp của tuổi học trò , tôi sẽ chẳng bao giờ có được những ngày tháng đó vì nó đã đi quá xa tôi rồi. Năm nay tôi 22tuổi nhưng trong tay tôi chẳng có gì ngoài những tải sản ảo trong game. Giờ đây tôi hối hận ư….không tôi không hề hối hận, tôi chỉ thấy nuối tiếc nói đúng hơn là hối tiếc … tiếc vì tôi đã đánh mất quá nhiều thứ mà chẳng bao giờ tôi có thể lấy lại. Giá như tôi có 1 điều ước , tôi sẽ ước thời gian quay trở lại , quay lại trước cái ngày mà tôi đã bước sai con đường để giờ đây tôi sẽ chẳng phải hối tiếc gì cả. Nhưng mà ước thì cứ ước. ước hoài, ước mãi cũng có thành được đâu . Tôi vẫn phải sống với 1 sự thật “ Tôi là 1 thằng ngu”. Tôi không nhớ lần đầu tiên tôi gặp người ấy là bao giờ vì cái lần đâu đó có gì đáng để tôi phải nhớ đâu, nó bình thường nói đúng hơn là quá bình thường không có 1 chút ấn tượng nào để tôi cho nó vào bộ não của tôi cả. Người ấy tên V … học cùng lớp với tôi hồi cấp 3. Năm đầu tiên trên giảng đường cấp 3 giữa tôi và V chẳng có gì đặc biệt, thậm chí tôi và V chưa nói chuyện với nhau dù chỉ là 1 lần, lúc đó tôi cũng chẳng biết tên của V nữa vì trong lớp tôi rất ít nói chuyện , tôi chỉ nói chuyện được với mấy bạn ngồi gần chỗ tôi , bởi vậy mà ngoài mấy bạn ngồi gần chỗ tôi thì tôi chẳng biết ai trong lớp cả. Năm học đầu tiên qua đi, trong tôi không có 1 chút kỉ niệm nào , vì tôi không quan tâm đến lớp, không quan tâm đến bạn bè , cũng không quan tâm đến việc học hành, thứ duy nhất tôi quan tâm đó là game, thay bằng những giờ lên lớp học thì tôi lại trốn học đi chơi game. Đến năm học thứ 2 , năm tôi học lớp 11 ,tôi đã biết tên tất cả các bạn trong lớp , biết tên V nhưng tôi vẫn chưa 1 lần nói chuyện với V vì V ngồi xa chỗ tôi . Năm đó lớp tôi có sự thay đổi lớn , đó là việc thay đổi lớp trưởng, V được các bạn tin tưởng và bầu làm lớp trưởng . Nhưng với tôi ai làm lớp trưởng chẳng vậy , tôi không quan tâm, vì tôi đâu có quan tâm đến chuyện của lớp đâu , tôi đâu có đi học nhiều đâu , tôi dành quá nhiều thời gianđể chơi game rồi , với tôi thì lớp trưởng cũng chẳng là cái gì cả , ai làm mà chẳng được . Cũng vì chơi game nhiều , bỏ bê việc học hành nên 3 năm học không ai lấy được danh hiệu học sinh ngu nhất lớp của tôi. Năm học thứ 2 qua đi , trong tôi cũng chẳng có chút kỉ niệm nào. Năm học thứ 3 , năm tôi học lớp 12, mọi chuyện dường như chẳng có gì khác với 2 năm đầu , tôi vân trốn học , vẫn là thằng học ngu nhất lớp , vẫn thường xuyên phải đứng trước lớp nghe những lời chỉ trích của cô giáo chủ nhiệm vào ngày sinh hoạt đầu tuần. Nhưng đến học kì 2 , lớp 12 , có 1 sự thay đổi của tôi trong lớp, cũng chính sự thay đổi này đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Tôi được cô giáo đổi chỗ xuống ngồi gần V – lớp trưởng lớp tôi lúc đó. Lúc đầu ngồi đó cũng chăng có gì đặc biệt cả, tôi vẫn thường xuyên trốn học , chẳng mấy khi tôi đến lớp ngồi học cả. Từ lúc chuyền đến ngồi gần V , tôi bắt đầu nói chuyện với V , nhưng cũng chỉ là nói chuyện bình thường không có gì đáng để tôi cho vào trí nhớ của mình cả , tôi chẳng nhớ mình đã nói những chuyện gì với V ngáy đó cả. Và cũng từ đấy tôi nghỉ học nhiều hơn , 1tuần tôi chỉ đến lớp được 2,3 buổi nhưng trong 2,3 buổi đó thì mấy khi tôi ngồi được đến hết giờ đâu, học được 2.3 tiết là tôi cảm thấy chán, tôi lại trốn đi chơi. V cũng khuyên tôi đi học đều nhưng tôi đâu có nghe , tôi quá cay game rồi. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như V không nhìn tôi mỗi lần tôi bước ra khỏi lớp học để đi chơi game. Tôi nhớ cái ánh mắt ấy, cái ánh mắt mà V nhìn tôi mỗi lần tôi trốn học, cái ánh mắt như muốn giữ tôi ở lại . Cả cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên cái ánh mắt đấy , cái ánh mắt làm tôi nhận ra “ Tôi đã yêu V” . Tình yêu của tôi bắt đầu từ đấy. Nhưng tôi nhát lắm , tôi không dám nói cho V biết, tôi chỉ yêu dám yêu đơn phương thôi. Gần hết năm học, tôi và V quyết định vào HCM thi ĐH. Tôi biết chắc rằng mình thi sẽ chẳng đỗ đâu nhưng vì V , vì tôi yêu V , tôi muốn được đua V vào HCM nên tôi mới quyết định như vây. Tôi nhớ mãi cái ngày lớp tôi liên hoan chia tay khi chúng tôi kết thúc khóa học , cái ngày mà tôi đã uống đến chục lít bia mặc dù chỉ cần 2 cốc bia là tôi đã bị hạ gục rôi, hôm đó tôi đã rất say , say đến lỗi không biết gì hết. Tôi nằm nghỉ, đến 3h chiều thì các bạn trong lớp nói đi chơi, lúc đó tôi vẫn còn say lắm nhưng tôi vẫn cố tỉnh dậy để đi chơi cùng lớp , đi cùng V. Nhưng thật tiếc là lúc đó tôi không được lai V. Chúng tôi đi đến 9h tối thì vể , cả lớp hẹn 5năm sau sẽ họp lớp. Tôi nghe xong định về luôn , nhưng lúc đó V nói với tôi : T ơi, bạn dẫn tớ về được không, tầm này muộn quá . Khi nghe V nói như vậy tôi vui lắm , tôi đồng ý ngay . Tôi dẫn V vể trong sự im lặng ,cả tôi và V đều không nói gì, thật sự lúc đó tôi chỉ muồn nói thật nhiều , nói về những gì tôi đang dành cho V. Tôi chỉ nói được 1 câu khi V về tới nhà : Bạn vào nhà đi , tớ về đây. Giá như lúc đó tôi có đủ tự tin để nói thật to với V rằng “ V ơi , tớ yêu bạn” nhưng tôi không nói được , tôi quá nhút nhắt và sợ V sẽ từ chối tôi. Tôi vẫn giữ 1 tình yêu đơn phương với V. Khi vừa thi xong môn cuối của kì thi tốt nghiệp , tôi găp V . V mời tôi vào chụp ảnh Hàn Quốc nhưng vì xấu hổ nên tôi đã từ chối . Tôi đứng ngoài nhìn V chụp cùng các bạn khác trong lớp , vì V là lớp trưởng lại xinh đẹp nữa nên nhiều bạn muốn được giữ kỉ niệm với V . Lúc đó tôi nghĩ mình sẽ chẳng có cơ hội gì đâu , nhưng tôi đâu có bỏ cuộc , tôi vẫn yêu V dù tôi biết là chẳng có hi vọng gì đâu. Tôi đợi V chụp xong rồi cùng V đi về , vì chúng tôi về cùng đường mà . Lại 1 lần nữa chúng tôi đi trong sự im lặng , chỉ khi đến chỗ rẽ chỗ mà tôi với V không còn đi cùng đường nữa tôi mới nói được 1 câu : Bạn về nhé . V cũng nói như vậy với tôi. 1 vài ngày sau kì thi tốt nghiệp , tôi gọi điện cho V, hỏi V đã đi học thêm ở đâu để chuẩn bị cho kì thi ĐH chưa, V nói vừa học xong ở 1 nơi nhưng mà chưa chắc để thi ĐH . Thế là tôi rủ V đi học ở 1 nơi luyện thi ĐH cấp tốc. V đồng ý. Hằng ngày V đến nhà tôi gọi tôi đi học vì từ nhà V đến chỗ học phải đi qua nhà tôi. Lúc đầu tôi hí hửng lắm , ngày nào cũng đợi V đến để cúng đi học , tôi lai V đi học , chỗ học cách nhà tôi đến chục km và phải đi qua cái cầu rất cao. Mỗi lần đạp xe qua cái cầu đó là lưng tôi ướt đẫm mồ hôi nhưng tôi không cảm thấy mệt, không cảm thấy nóng dù cho tôi đang đi giữa cái nắng nóng của trời tháng 6 vì người ngồi sau tôi là người tôi yêu cơ mà , làm sao mà tôi có thể mệt được khi mà tôi đang rất hạnh phúc. Có 1 lần khi tôi đang lai V , V hỏi tôi : T ơi , bạn đã yêu ai chưa. Tôi không dám trả lời V , vì nếu tôi nói là chưa thì là nói dối mà tôi thì không thích nói dối , tôi đang yêu V mà sao tôi có thể trả lới là chưa được , còn nếu tôi trả lời là rồi thì chắc V sẽ hỏi người đấy là ai và tôi sẽ chẳng nói ra được nên tôi chỉ cười và hỏi lại V : Thế bạn đã yêu ai chưa?. Tôi nhận được câu trả lời của V , câu trả lời là là 1 câu truyện làm tôi sức ngạc nhiên To be continue.....
__________________ ![]() |
|
#3
| ||||
| ||||
| ... (continue.....) V nói: tớ đã từng thích 1 người rồi , từ hồi lớp7 cơ, nhưng người ta phải theo gia đình vào SG rồi lại sang bên Anh rồi, lúc bạn ấy đi tới buồn lắm, chúng tớ vẫn giữ liên lạc với nhau , vào những ngày đặc biệt như 14/2 hay noel… bạn ấy vẫn gửi quà về cho tớ, và đến giờ tớ vẫn chưa yêu ai hết. Nghe V nói vậy tôi cảm thấy buồn lắm , tôi nghĩ mình sẽ chẳng có cơ hội gì đâu , V vẫn đang đợi 1 người dù đã xa cách bao năm. Tôi tuyệt vọng nhưng tôi đâu có bỏ cuộc, V có thể đợi người ta thì tại sao tôi lại không thể đợi V. Tôi vẫn yêu V , vẫn đợi V dù tôi biết tôi không có hi vọng , tôi vẫn giữ mối tình đơn phương với V. Mấy hôm sau V quyết định sang nhà bác ở để tiện đi học vì nhà bác V cũng ở gần chỗ học. Không có V đi học cùng , tôi cảm thấy chán nản, tôi bỏ học và lại lao đầu vào chơi game. Bỏ mặc V học 1 mình . Lúc đó V giận tôi lắm vì chính tôi gạ V đi học mà , giờ lại bỏ V 1 mình . Nhưng V đâu có biết rằng tôi đi học vì V , vì tôi muốn được đi cùng V, muốn được nói chuyện cùng V. V sang ở với bác rồi thì tôi đâu có được đi cùng V nữa. Ngày chúng tôi lên tàu vào HCM , tôi gặp V , nhưng V không nói gì với tôi. Tôi biết V đang rất giận tôi , tôi ước rằng lúc đó tôi có đủ sự tự tin để nói: V ơi , tớ xin lỗi. Nhưng không , tôi không nói được, tôi quá nhút nhắt. Lại 1 lần nữa chúng tôi đi trong sự im lặng, 2 ngày trên tàu mà tôi và V chẳng nói được gì mặc dù chúng tôi ngồi gần nhau. V luôn tránh tôi, còn tôi thì quá nhắt, tôi không dám nói gì cả. Đến ga SG V được người nhà ra đón còn tôi thì chẳng có ai , tôi phải hỏi mấy anh chị sinh viên tình nguyện để có thể đến được trường mà mình thi. Chúng tôi chia tay nhau từ đấy . Chia tay trong sự im lặng , chỉ có ánh mắt nhìn nhau , tôi nhìn V thật lâu, tôi cảm nhận được ánh mắt V nhìn tôi, cái ánh mắt có chút gì đó lo lắng cho tôi, vì tôi đi 1 mình , không có người quen giữa cái thành phố đông đúc này. Ước gì lúc đó tôi có đủ can đảm để đến chỗ V nói với V rằng : V ơi , tớ xin lỗi, xin lỗi vể tất cả … Tớ yêu bạn. Nhưng tôi không làm được tôi quá nhút nhắt, tôi vẫn giữ mối tình đơn phương với V và V cũng không thể biết tình cảm tôi đang dành cho V . Rồi chúng tôi mỗi người đi 1 hướng V đi cùng người nhà còn tôi thì bắt xe buyt để đến chỗ thi. 14 ngày ở SG tôi và V không liên lạc với nhau , vì tôi biết V đang rất an toàn, V đang ở cùng người nhà mà. Còn tôi thì ở trong kí túc xá trường mà tôi đăng kí thi. Tôi biết sdt người nhà của V , nhưng tôi không gọi vì tôi sợ V sẽ không nói chuyện với tôi. Thi xong ĐH học , tôi không đợi V mà mua vé tàu về ngay . V cũng không biết tôi đã về. V ở SG thêm vài ngày rồi sau đó mới về. Về đến nhà tôi lại cày đầu vào game, tôi không quan tâm đến bất kì việc gì khác . Cũng chẳng quan tâm V đang như thế nào nữa. Chẳng hỏi V thi có làm được bài không . Tôi không gặp V và cũng không muốn gặp mặc dù tôi đang yêu V vì tôi sợ cái cảm giác ở trên tàu V giận tôi không muốn gặp tôi không muốn nói chuyện với tôi. Khi biết điểm thi ĐH học , tôi thì biết chắc chắn là không đỗ rồi, nhưng tôi vẫn xem , tôi xem cả cho V nữa và tôi biết V cũng không đủ điểm. Nhưng tôi được các bạn khác nói V xét nguyện vọng 2 vào trường khác . Vậy là V quyết định vào SG học. Lúc đó tôi cũng chẳng quan tâm . 1 thời gian sau tôi quyết định lên nhà V, gặp V nhưng lúc đó đã quá muộn V đã vào SG . Tôi thất vọng , V đi mà không lỡ chào mình sao. V vẫn đang giận mình sao. Thế rồi tôi lại cày đầu vào game để quên đi tất cả, quên đi thời gian . 1 năm qua đi thật nhanh , thoáng 1 cái đã đến tết rồi, tôi hí hửng lắm, tết rồi V sẽ về quê ăn tết, tôi sẽ gặp được V. Tôi quyết định sẽ lên nhà V thăm V , nhưng vì tôi sợ V sẽ không gặp tôi nên tôi rủ thêm mấy bạn cùng lớp đi cùng. Chúng tôi đến nhà V, được mẹ V tiếp đón . Chúng tôi vào nhà và nói chuyện với mẹ V. Mẹ V nói tết này V không về , khi nghe mẹ V nói vậy tôi chán lắm , tôi đã không được gặp V – người mà tôi đang yêu 1 năm rồi. Rồi mẹ V gọi điện cho V và cho chúng tôi nói chuyện với V. Từng người một , tôi là người cầm máy cuối cùng, nhưng tôi vẫn vậy tôi quá nhắt tôi không dám nói gì với V , mặc cho V đang alo . Rồi tôi cúp máy , dường như V biết đó là tôi, V gọi lại . Lúc đó theo linh cảm tôi chạy ra nhấc máy , việc này đáng ra phải là mẹ V mới đúng , nhỡ đâu cuộc gọi đó là của bạn mẹ V thì sao , chắc tôi sẽ xấu hổ lắm , nhưng thật may mắn đó là V , V gọi lại . Tôi nhấc máy , V nói : T hả. Lúc đó tôi vui lắm, V đã nói chuyện với tôi, V đã tha lỗi cho tôi. Chúng tôi nói chuyện rất lâu và cũng kể từ đó tôi chúng tôi lại liên lạc với nhau . 1 năm trôi qua , tôi vẫn giữ mối tình đơn phương với V, tôi không có ý định tìm người yêu mà tôi cũng chẳng muốn . Vì đơn giản tôi là 1 con người và tôi chỉ có 1 trái tim , tôi đã dành nó cho V rồi nên tôi sẽ không làm gì để có lỗi với V dù cho V không bao giờ biết. Còn với V , tôi biết V chỉ coi tôi như 1 người bạn thân. Tối thứ 7 nào cũng vậy , V lên mạng , tôi cũng lên vì tôi muốn được nói chuyện cúng V mà. Mỗi lần gặp nhau là những lần chúng tôi tâm sự với nhau về gia đình , bạn bè , tình yêu…. Tôi không nhớ V đã hỏi tôi bao nhiêu lần rằng chuyện yêu đương của tôi như thế nào rồi nhưng lần nào cũng vậy V không bao giờ có được câu trả lời từ tôi. Còn tôi chẳng bao giờ tôi hỏi V về chuyện đó vì tôi biết V vân đang đợi 1 người. Một thời gian sau V ít lên mạng vì việc học hành ngày càng nhiều lên . Cả gia đình V chuyển cả vào SG rồi, V còn phải dành thời gian giúp gia đình nữa. V không lên nên tôi cũng chẳng lên làm gì , tôi lại cày đầu vào game , chúng tôi lại không liên lạc với nhau nữa nhưng tôi vẫn giữ mối tình đơn phương với V , tôi chưa làm việc gì có lỗi với người mình yêu dù đó chỉ là đơn phương. Lại 1 mùa tết nữa , tôi nghĩ cả gia đình V ở trong đó rồi chắc V không về đâu nên tôi vẫn cày đầu vào game . đón tết trong game , 1 tháng sau tết tôi biết tết vừa rồi V có về . Lúc đó tôi mới ngẩn người , tôi đã đánh mất cơ hội gặp người tôi yêu, tại tôi quá cay game nên tôi không quan tâm đến việc V có V hay không, nhưng tại sao V về mà không tìm tôi , V không muốn gặp tôi ư, hay vì V khinh tôi vì tôi chỉ biết chơi game không có 1 chút học hành hay công việc gì cả. Bao nhiêu ý nghĩ trong đầu tôi , tôi lại tìm đến game để quên đi tất cả. Vậy là đã 2 năm rồi tôi vẫn chưa được gặp V. Tôi vẫn giứ mối tình đơn phương với V ….. Thời gian cứ thế trôi đi, vậy là đã sang năm thứ 3, tôi vẫn chưa được gặp V. Nhưng thật sự trong cái khoảng thời gian 3 năm đó, tôi chưa 1 lần nghĩ mình sẽ bỏ cuộc. Tôi vẫn hi vọng dù tôi biết tôi biết tôi không có 1 cơ hội nào. Năm thứ 3 đó , dường như những cuộc nói chuyện của tôi và V ngày càng ít đi, tôi cảm nhận được V không muốn nói chuyện với tôi nữa, còn tôi vẫn vậy tôi không bao giời dám chủ động nói chuyện với V. Tôi nhắt quá. Tôi nhớ lại, có 1 lần tôi chat với V, V nói: bạn quá trẻ con, chỉ biết chơi game , không chịu học hành hay làm cái gì. Lúc đó tôi chỉ cười thôi vì V đâu có hiểu gì đâu, tôi chơi game vì tôi không muốn có cái cảm giác chờ thời gian trôi đi. V làm sao hiểu được mỗi lần tôi ngồi 1 mình tôi cảm thây cô đơn thế nào, tôi cô đơn, tôi không có 1 người bạn nào để tôi tâm sự tất cả những gì tôi đang phải chịu đựng , tôi mong ước có 1 người để tôi dành thời gian quan tâm , chăm sóc thay vào thời gian tôi chơi game nhưng tôi không làm được đơn giản vì tôi chỉ nghĩ đến V thôi, tôi không muốn quen bất kì người con gái nào khác. V đâu có hiểu cái cảm giác đợi thời gian qua đi khi tôi đợi V , đợi 1 ngày được gặp V. V đâu hiểu được cái cảm giác đấy khủng khiếp đến nhường nào. Và hơn thế nữa , tôi không muốn suy nghĩ về chuyện gia đình tôi khi mà mọi chuyện trong gia đình trở lên rắc rối, khi mà tôi không đủ khả năng để giải quyết . Tôi tìm đến game cũng chỉ để quên đi thời gian , để tôi không cảm thấy cô đơn và để tôi không phải suy nghĩ. Tôi tìm được niềm vui khi chơi game, tôi tìm được những người bạn trong game . Niềm vui và những người ban trong game làm tôi quên đi thơi gian , quên đi cái cảm giác cô đơn mà tôi đang phải chịu đựng . ___________END__________ Cảm giác Yuh lúc này là... ... một chữ... "lặng"...
__________________ ![]() |
|
#4
| ||||||||
| ||||||||
Chiếc xe bao nhiêu? - 1 tỉ - Bao giờ sẽ mua? - 5 năm - Vậy 1 năm cần kiếm bao nhiêu?... Một người có suy nghĩ, có tầm nhìn sẽ thực hiện được nó! Tự khẳng định:
__________________ Password of my post: SC or sharingcentre.info ![]() |
|
#5
| ||||
| ||||
|
cố gắng nha 2 em đừng như anh và bé câu |
|
#6
| ||||
| ||||
| @__@ anh demon spam nhé *Anh cứ làm như anh và chị câu 1 cặp áh )hahas ![]() (Không ai đoc truyện àh ... )
__________________ ![]() |
![]() |
| Bookmarks |
| Thread Tools | |
| |